Cái sáng đầu tiên về quê lần này, tôi dậy lúc chưa đến sáu giờ vì nghe tiếng mấy con gà bên hàng xóm. Không phải chuông báo thức, không phải tiếng còi xe hay tiếng thang máy — chỉ là tiếng gà, rồi tiếng chim líu lo đâu đó ngoài vườn. Nằm im một lúc, tôi không biết mình đang nghỉ hay đang thức, ranh giới mờ đi theo cái cách dễ chịu nhất.
Bước ra ngoài hiên, sương còn đọng trên mấy cái lá chuối. Mẹ đã dậy từ trước, nồi nước sôi rồi, bà đang ngồi vo gạo cạnh bể nước cũ. Cái bể đó từ hồi tôi còn nhỏ đã ở đó, tường xi măng xanh rêu một góc. Có những thứ không thay đổi gì hết mà nhìn lại thấy kỳ lạ, kiểu như mình mới là người đã thay đổi.
Bữa sáng không có gì đặc biệt — cơm nguội rang trứng, canh rau muống luộc còn dư hôm qua. Ăn mà thấy ngon theo cái kiểu khó giải thích. Không phải vì nấu ngon hơn chỗ khác, mà vì ngồi ăn không vội, không nhìn điện thoại, không phải nghĩ đến lịch họp hay deadline gì. Tôi ngồi nhìn ra cái sân gạch cũ, mấy con chim sẻ nhảy loanh quanh. Trời sáng dần theo kiểu chậm rãi mà ở thành phố tôi chưa bao giờ để ý. Không phải vì ở đây đẹp hơn hay yên hơn theo nghĩa lý tưởng gì — chỉ là nhịp khác. Chậm hơn, thật hơn, và tự nhiên hơn hẳn.