Hôm đó thức dậy lúc hơn 5 giờ, không phải vì có kế hoạch gì, chỉ đơn giản là ngủ không quen giường lạ. Nằm một lúc thấy bứt rứt, thôi thì ra ngoài xem sao.
Bước ra khỏi nhà nghỉ ở Đồng Văn, đường phố còn gần như trống. Vài người đi chợ sớm, một chú xe máy chạy qua, tiếng còn vang lâu sau khi khuất khỏi góc phố. Mấy quán phở chưa mở, chỉ có một chỗ bán xôi nhỏ ở đầu ngõ đang bắc nồi.
Không có gì để gọi là "choáng ngợp" hay "hùng vĩ" hết. Chỉ là ánh sáng buổi sáng chiếu nghiêng vào mấy mái nhà cũ, mấy chậu cây ai đó để trước cửa, con chó nằm giữa đường chưa thèm dậy. Bình thường thôi, nhưng cái bình thường đó nhìn lại thấy dễ chịu lạ. Mình hay có thói quen đi đâu là cố nhồi cho hết lịch, buổi sáng phải đến chỗ này, buổi chiều phải kịp chỗ kia. Nhưng cái buổi sáng bất đắc dĩ không có kế hoạch đó lại là lúc mình để ý nhiều thứ hơn. Như kiểu lần đầu tiên thật sự nhìn cái nơi mình đang đứng, thay vì chỉ đang đi qua nó. Mua bịch xôi ngồi ăn trước cửa, khoảng 15 phút trước khi phố bắt đầu đông dần. Xôi không có gì đặc biệt, nhưng lúc đó ăn thấy ngon.