Chuyến đi Đà Lạt của tôi diễn ra vào một buổi tối se lạnh, cái lạnh mà bạn chỉ muốn khoác thêm một chiếc áo ấm. Tôi cùng với mấy người bạn quyết định lang thang trên những con đường nhỏ, nơi mà ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ những quán cà phê và hàng ăn ven đường. Không mục tiêu cụ thể, chỉ đơn giản là muốn hít thở không khí trong lành của núi rừng và tìm chút gì đó để lấp đầy cái bụng đang réo.
Chúng tôi dừng lại trước một quán nhỏ với bảng hiệu đơn giản, nơi bán bánh mì xíu mại. Mùi thơm của nhân thịt và nước dùng khiến chúng tôi không thể chối từ. Chỉ cần một chút xíu mại nóng hổi, thêm chút rau thơm và bánh mì giòn rụm. Vị ngọt của thịt hòa quyện với vị cay cay của sa tế thật khó cưỡng. Ngồi trên ghế nhựa, với ly nước lạnh trong tay, chúng tôi cười đùa, chia sẻ những câu chuyện, và đặc biệt là thưởng thức từng miếng bánh mì nghi ngút khói.
Sau đó, không thể không thử một chút bánh tráng nướng, món ăn đặc sản mà tôi luôn muốn trải nghiệm. Mọi người nói rằng tầng lớp phía trên của bánh tráng chỉ cho được chút hành lá, một lớp trứng và phô mai. Chúng tôi chờ đợi và nhanh chóng nhận được món ăn còn nóng hổi, giòn rụm và thơm lừng với mùi hành phi và tương ớt. Khi ánh đèn dần nhạt, không gian trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn lại tiếng cười và không khí đầm ấm của bữa tối bên những món ăn giản dị. Đó là một buổi tối đáng nhớ chẳng có gì rực rỡ nhưng lại đầy ắp niềm vui và hương vị đặc trưng của Đà Lạt.