Sáng hôm đó, tôi quyết định dậy sớm để tận hưởng không khí trong lành bên bờ biển Cửa Lò. Khi mặt trời còn chưa biệt hình, bầu trời chỉ mới hé ánh sáng nhẹ nhàng, tôi đã rời khỏi phòng và đi bộ trên những con sóng lấp lánh. Ở đây, không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ vào bờ và những cơn gió nhẹ nhàng vờn quanh.
Trên bãi biển, không có nhiều người. Một vài người dân địa phương đã bắt đầu chuẩn bị cho ngày mới, lôi những tấm lưới ra để đánh bắt hải sản. Tôi ngắm nhìn họ, thấy những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt họ, một phần của cuộc sống ấm áp nơi đây. Tiếng hải âu kêu vang vọng, hòa cùng tiếng sóng tạo nên một bản nhạc miền biển đầy quyến rũ.
Bước chân tôi in trên cát ẩm, mỗi bước đi dường như làm xóa nhòa mọi lo lắng, mọi ồn ào của cuộc sống thường nhật. Nhìn ra xa, biển xanh trải dài, từng con sóng vỗ về như đang thì thầm những câu chuyện cổ tích về cuộc sống nơi đây. Tôi dừng lại một chút để hít thở sâu, cảm nhận hơi thở của biển cả, của ánh sáng đầu ngày, của những điều giản dị mà đầy giá trị. Chợt nhớ lại kỷ niệm lần đầu đến Cửa Lò, cảm giác lạ lẫm khi thấy biển lần đầu. Nhưng giờ đây, đã chinh phục được nỗi sợ hãi, tôi như một phần của nơi này. Tôi biết rằng mình muốn quay lại nhiều lần nữa để sống trong khoảnh khắc yên bình như thế. Nhìn xung quanh, tôi thấy một nhóm khách du lịch bắt đầu xuất hiện, những tiếng cười nói đã làm xóa tan sự tĩnh lặng của biển. Khi mặt trời nhô lên khỏi mặt biển, ánh sáng rực rỡ dần dần làm ấm không gian, tôi quyết định rời bãi biển, nhưng lòng nặng trĩu cảm xúc. Cảm giác của một tinh thần được phục hồi, được nạp đầy năng lượng. Tôi chợt hiểu rằng đôi khi, những khoảnh khắc đơn giản cùng nhau ở một nơi nào đó mới chính là điều làm cho cuộc sống trở nên đáng sống hơn. Biển không chỉ là nơi để nghỉ dưỡng, mà còn là nơi để cảm nhận, để sống và để yêu thương.