Đồng Văn về đêm gần như không có gì. Mấy quán cơm đóng cửa trước 8 giờ, đường phố vắng đến mức nghe rõ tiếng chó sủa từ đầu bên kia thị trấn. Tôi đứng trước cửa nhà nghỉ, không biết làm gì, nhìn quanh tìm chỗ ngồi uống gì đó.
Cuối cùng tìm được một cái quán nhỏ gần chợ, bà chủ người Mông đang ngồi xem điện thoại, thấy khách vào thì đứng dậy rót trà không hỏi. Trà ngô, hơi đắng, nóng. Tôi ngồi đó khoảng một tiếng, không nói chuyện nhiều vì bất đồng ngôn ngữ, chỉ thỉnh thoảng bà chỉ ra ngoài trời rồi nói gì đó tôi không hiểu.
Ra về thì trời đã lạnh hẳn, sương bắt đầu xuống. Cái lạnh ở đây khác, không phải lạnh khô như máy lạnh mà là lạnh ẩm, bám vào áo, vào tóc. Đứng giữa phố vắng, nhìn lên mấy dãy nhà mái ngói cũ, đèn vàng leo lét, thấy mình đang ở rất xa Hà Nội theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Buổi tối đó không có gì đặc biệt theo kiểu check-in được. Không có view đẹp, không có món ăn ngon nhớ đời. Nhưng cái cảm giác ngồi trong quán trà nhỏ, một mình, không cần làm gì, không cần đi đâu — nó khác hẳn với cái kiểu du lịch mà tôi hay làm. Những thị trấn vùng cao tối sớm như vậy, ban đầu thấy buồn, nhưng ở lâu một chút thì lại thấy đó là điểm cộng.