Trước khi mặt trời ló dạng, tôi đã theo chân người dân ở đảo Cô Tô ra biển. Họ bắt đầu ngày mới bằng cách kéo lưới, giọng cười nói nhỏ nhẹ lan tỏa trên nền sóng vỗ đều đều.
Ở đây, mọi thứ dường như chậm lại, không vội vã hay ồn ào như thành phố. Có cô bà nhẹ nhàng sắp xếp mớ cá tươi lên thuyền nhỏ, bên cạnh là mấy đứa trẻ ngồi xem rồi rỉ tai nhau những câu chuyện bình dị.
Không khí biển mặn mà, hơi sương còn đọng trên tóc, làm tôi thấy dễ chịu và gần gũi lạ. Cảm giác ấm áp từ những hoạt động quen thuộc này khiến tôi nhận ra, dù cuộc sống có thay đổi thế nào, người dân đảo vẫn luôn gắn bó và bắt đầu ngày mới bên nhau như thế. Về sau, mỗi khi nhớ đến Cô Tô, tôi hay nghĩ về khoảnh khắc giản đơn ấy, nơi thời gian như đang dừng lại để người ta có thể sống trọn vẹn từng giây.