Sáng sớm hôm ấy, tôi rời khỏi homestay ở Mù Cang Chải, hơi lạnh từ sương mù lập tức đập vào mặt, như một cái ôm chào đón của vùng núi này. Tôi quyết định lái xe lên đèo Khau Phạ, một trong những con đèo đẹp nhất Việt Nam, với mong muốn được ngắm bình minh.
Khi xe từ từ lên đèo, từng đoạn một, tôi thấy cảnh vật bị bao trùm bởi lớp sương dày đặc, đến mức phải gần lại mới thấy được những dãy núi hùng vĩ. Ánh nắng ban đầu chỉ le lói, nhưng đủ để tạo ra những trò chơi màu sắc kỳ diệu giữa những vùng đồi xanh và trắng của sương mù.
Đến một đoạn ngoặt, tôi dừng lại bên lề đường. Làm theo bản năng, tôi rút điện thoại ra chụp vài bức ảnh. Những bức ảnh ấy tuy không hoàn hảo, nhưng lại chứa đựng cảm xúc chân thật về khoảnh khắc này. Hướng mắt ra xa, tôi thấy trong làn sương mù, những mái nhà nho nhỏ của người dân tộc nằm rải rác. Đó là những căn nhà sàn mái ngói, đang dần tỉnh giấc cùng với ánh nắng sớm. Tiếng gà gáy vang vọng giữa khoảng không thông sáng, và những người dân trong bản bắt đầu thức dậy. Một người phụ nữ trong bộ trang phục truyền thống, kèm theo chiếc khăn đầu đủ màu sắc, cầm trên tay giỏ đựng rau củ vừa hái sáng nay. Tôi giải thoát bản thân khỏi sự cô đơn trong chiếc xe, quyết định đi bộ một đoạn xuống bản. Mọi thứ xung quanh như bừng tỉnh, từ tiếng cười, tiếng nói cho đến tiếng con gà trong chuồng gọi nhau. Khi đi vào bản, tôi chạm mặt với vài đứa trẻ đang hăng say chơi đùa. Chúng hơi ngại ngùng, nhưng rồi nhanh chóng trở nên thoải mái khi tôi cúi xuống và hỏi chuyện. Một câu chuyện nhỏ thôi nhưng đủ để tôi cảm nhận được sự thân thiện, giản dị của người dân nơi đây. Những nụ cười của bọn trẻ, sự hồn nhiên trong ánh mắt khiến tôi cảm thấy mình như một phần của cuộc sống nơi đây. Hơi nước từ cốc trà từ tay bà chủ quán trong bản tỏa lên gương mặt tôi, mang theo hương vị ngọt ngào, ấm ấm của trà mạn. Tôi nhâm nhi cốc trà đó và thong thả nhìn quanh, ngắm nhìn những gì cuộc sống ở đây ban tặng. Mỗi góc nhỏ của bản làng, từ khung tranh đang chế tác, đến điệu múa của người dân, đều là những bản hòa tấu của bình yên. Cuối buổi sáng ấy, khi ánh nắng hoàn toàn rọi xuống, tôi quay trở lại xe, đôi chút tiếc nuối khi phải rời xa nhưng cũng đầy hào hức cho những