Tôi thức dậy lúc 5 rồi, không phải vì định sống sạch sẽ hay có kế hoạch gì to tát. Ngủ ở chỗ lạ thì bao giờ cũng tỉnh sớm. Mở rèm ra thấy Huế ngoài kia còn êm tĩnh quá, nên bảo chủ nhà xin chìa khóa cửa chính rồi bước ra.
Lúc đó chưa đầy 5h30. Đường Nguyễn Huệ thoai thoải vài người chạy bộ thôi, không có gì đặc biệt. Mặt đường ẩm ẩm từ sương sớm, ánh đèn đường vàng nhạt. Mình đi hơi lênh đênh, không biết đi đâu, cứ dạo quanh.
Chợ Đông Ba còn đóng cửa, nhưng mấy người lão ngoài cửa chợ bắt đầu nhắp nhép nước, chuẩn bị áp dụng hàng. Mấy cửa hàng buôn bán cá, tôm với những thùng đá bên đường. Tiếng bàn tán nhỏ nhẹ, không ồn ào. Tôi ghé quán cà phê nhỏ gần đó. Cô bán hàng mới khoảng 20 tuổi, mặc áo dài truyền thống, tóc gọn gàng. Khách còn ít nên cô mặc kệ, cứ quét sạch sẽ cái quán. Cà phê sữa của cô uống ngon lạ, không phải ngon kiểu ấn tượng sâu sắc, mà kiểu ngon của một quyển cáo bình thường. Ngồi ở đây xem mặt trời lên từ từ. Bầu trời từ xanh đen thành xanh lơ, rồi xanh nhạt. Người dân bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Chị đi chợ với giỏ nylon, bác sửa xe thép vừa kéo cửa sắt lên. Cái hay của buổi sáng như vậy là nó không cố gắng gây ấn tượng. Không có những khoảnh khắc lãng mạn được sắp đặt sẵn. Chỉ là một ngày của một thành phố bất kỳ, bắt đầu theo cách của nó. Mình ở đó, uống cà phê, xem. Không cần phải chụp hình, không cần phải nói với ai nó đẹp như thế nào. Lúc mặt trời thực sự mọc, đường phố đã sôi động hơn. Mình bỏ tiền trên bàn, cảm ơn cô bán hàng, rồi quay lại. Cách tốt nhất để hiểu một nơi là tỉnh sớm, chứ không phải lên kế hoạch chi tiết gì hết.