Mấy hôm qua chúng tôi cứ vội vã từ nơi này đến nơi khác, chụp ảnh check-in, rồi lại lên đường. Nhưng sáng hôm đó, khi đèo Pha Đin vừa bắt đầu thức dậy trong màn sương trắng, mình quyết định dừng xe ở đó.
Ngoài cửa sổ, bản làng Bắc Hà còn ngủ sâu. Chỉ có tiếng gà gáy từ xa xa, và âm thanh của sương mù—vâng, sương mù cũng có tiếng, nó bao trùm mọi thứ rồi từ từ di chuyển, như thứ gì đó sống. Anh không nắn chỉnh điện thoại để quay clip, không cãi lại khi mình nói "không chụp ảnh hôm nay". Chúng tôi chỉ ngồi đó, cà phê nóng trong tay, ánh sáng mờ nhạt từ những ngôi nhà tưu lơ vơ trên bản.
Có lúc du lịch không phải là về chứng kiến cái đẹp, mà là về chứng kiến nó cùng người bên cạnh. Cùng cảm nhận sự yên tĩnh không chia sẻ với ai khác. Cùng để lại điện thoại và chỉ nhìn nhau, rồi nhìn ra phía ngoài, rồi lại nhìn nhau. Khi sương bắt đầu tan, ánh nắng vàng lạt lè xuyên qua, anh nắm tay mình và nói "hôm nay đẹp quá". Đó là lần đầu tiên trong cả chuyến đi, anh nói vậy mà không cần bằng chứng hình ảnh.