Mình dậy lúc sáu sáng trên Cát Bà, không phải vì có kế hoạch gì cả, mà vì tiếng gọi sâu sắc từ bên ngoài—tiếng nước, tiếng chim, tiếng mọi người xung quanh bắt đầu cuộc sống. Bạn mình vẫn còn ngủ trên giường gỗ cũ kỹ của nhà nghỉ, mình bèn đi xuống một mình.
Quán cà phê nhỏ ở bến tàu vừa mở cửa. Bàn nhựa vàng, chiếc ghế xoay lủng bủng, nhưng nhìn thẳng ra biển. Cô chủ quán—người phụ nữ gần 50 tuổi—đang sắp xếp lại ly cà phê để những người đàn ông chuẩn bị ra khơi. Họ không nói gì nhiều, chỉ gật đầu, uống một ngụm nhanh rồi đi.
Mình ngồi đó, cốc cà phê đen đặc nóng, và bỗng thấy lạ lùng vì sao mình lại yên tĩnh như vậy. Không muốn chụp ảnh, không muốn viết gì, chỉ muốn nhìn những chiếc thuyền buồm nhỏ li tám xong rồi bật máy ra ngoài. Nhìn các cô gái bán cá mới ngủ dậy, tóc xoăn từ mấy giờ sáng, xếp chứng chỉ hàng. Nhìn một đứa bé chạy qua, cái áo mặc lộn mặt. Khi bạn mình tỉnh dậy và tìm xuống bến, lúc đó nó cười và nói "Sao cậu lại buồn thế?". Mình cười, không buồn, mà chỉ… yên. Yên cùng mọi thứ, yên cùng bạn bên cạnh, yên với cả cái sáng đơn giản đó.