Sáng nay mình dậy sớm đi bộ vòng quanh khu nhà. Chẳng ngờ gặp được cảnh bình minh trong veo, trời không một gợn mây, mặt trời lên trông vừa nhẹ nhàng mà lại rực rỡ.
Lúc đó mình chợt nhớ tới bạn – người luôn bên mình lúc bình thường lẫn khó khăn. Mình muốn nhắn tin gọi bạn dậy cùng xem cảnh này nhưng lại thôi, giữ cho khoảnh khắc đấy làm riêng mình thôi cũng được.
Có những lúc không cần nói, chỉ cần ai đó ở cạnh, cùng im lặng nhìn một cảnh vật thế này cũng đủ khoẻ rồi. Bạn có khi nào cảm nhận được thế không? Mình thấy hạnh phúc khi biết có người luôn ở bên dù chẳng cần nói câu gì. Chỉ trong vài giây như thế mà lòng thấy bình yên lạ.