Hôm đó tôi lạc ở một con đường nhỏ ở phía sau thị trấn, chẳng có gì đáng chú ý cả. Một quán cà phê với 3 chiếc bàn gỗ cũ, chủ quán là ông già tóc trắng, bà cụ ngồi câu cá trên ghế ngoài, có lẽ là vợ. Không có menu, không wifi, wifi router cũng không cần.
Tôi ngồi xuống vì chân mỏi và cơn nắng thắp lửa. Ông pha cà phê cho tôi, chẳng hỏi gì, chỉ hỏi "cà phê đen hay cà phê sữa". Hôm đó mặt trời chiếu vàng vào quán, mì nít từ cây mô cạnh bàn cứ liếc liếc. Tôi nghe âm thanh của thị trấn từ từ, không phô tô, không ồn ào du khách.
Tôi dự định chỉ ngồi 30 phút nhưng kéo dài thành 3 tiếng. Ông vừa uống cà phê vừa kể chuyện, tôi vừa nghe vừa nhìn ra đường. Những thứ tôi định xem—bảo tàng nhỏ hay nhà thờ cũ—bỗng không còn quan trọng. Thay vào đó là cảm giác kỳ lạ của việc không cần đi đâu, chỉ cần ngồi yên. Khi về lại khách sạn, tôi nhận ra chuyến đi của tôi ở những khoảnh khắc chậm lại, không phải ở những điểm đến hơi được đánh dấu trên bản đồ. Từ hôm đó, tôi thôi ghi chép danh sách địa điểm như xưa.