Hôm đó tôi lạc vào một con dốc nhỏ gần bản Chế Cu Nha, không có trong bất kỳ bài review nào tôi từng đọc. Đường đất, hai bên là ruộng bậc thang đang vào mùa gặt, có mấy bụi cỏ lau cao ngang đầu gối.
Tôi dừng xe vì nhìn thấy một tảng đá phẳng bên sườn đồi, view trông xuống thung lũng, không bị che bởi cột điện hay biển quảng cáo gì cả. Ngồi xuống thử, rồi... ở lại gần ba tiếng.
Không có gì đặc biệt xảy ra. Vài người dân đi qua, nhìn tôi một cái rồi thôi. Có con chó theo chủ lên nương, ghé lại ngửi balo của tôi. Sương tan dần từ khoảng chín giờ, lộ ra màu vàng của lúa bên dưới. Tôi uống hết một chai nước và ngồi đó, không mở điện thoại, chỉ nhìn. Cái cảm giác không cần phải làm gì, không cần chụp gì cho đủ, không cần đi tiếp để "không bỏ lỡ" — nó lạ lắm với tôi. Tôi hay lo thiếu thời gian, hay cố nhồi thêm điểm. Nhưng hôm đó tôi không thấy mình đang lãng phí gì cả. Không biết chỗ đó có tên không. Trên bản đồ chắc chỉ là một đoạn đường nối hai bản. Nhưng tôi nghĩ về nó nhiều hơn nhiều điểm check-in tôi đã đến trong cùng chuyến đi đó.