Nửa buổi sáng ở cái chỗ không ai nhắc tên, mà mình cứ nhớ mãi

M
mai-dinh·14:01:11 4/4/2026
Hôm đó là buổi sáng thứ hai ở Hà Giang. Mọi người trong đoàn đều rủ nhau đi chợ Đồng Văn từ sớm, nhưng hai đứa mình lại không muốn đi đâu hết. Không phải vì lười. Chỉ là tối hôm trước mình có nhìn thấy một cái lối mòn nhỏ đi xuống phía sau nhà nghỉ, dẫn ra một vạt đất trống nhìn ra thung lũng. Chủ nhà bảo không có gì đặc biệt ở đó đâu, chỉ là chỗ người ta phơi ngô thôi. Nghe vậy mình lại càng muốn xuống xem. Buổi sáng hôm đó trời còn hơi mờ sương. Hai đứa xách theo hai cái cốc cà phê gói pha tạm, đi xuống con dốc đất đỏ, ra đến cái chỗ đó. Đúng là chỉ có mấy cái giàn phơi ngô bằng tre, một tảng đá lớn đủ để ngồi hai người, và phía trước là cả cái thung lũng rộng mở ra. Không có gì để chụp theo kiểu "cảnh đẹp" cả. Sương còn dày, núi phía xa mờ mờ, gió thổi lạnh hơn tưởng. Nhưng mà hai đứa cứ ngồi ở đó, không làm gì cả, không nói gì nhiều. Thỉnh thoảng bên kia có tiếng gà gáy vọng lại. Thỉnh thoảng mình nhìn sang, thấy người kia đang nhìn đâu đó xa lắm, tay cầm cốc cà phê đã nguội mà vẫn chưa uống. Có một lúc mình hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?" Người kia lắc đầu: "Không nghĩ gì. Lâu lắm rồi mới được không nghĩ gì." Mình hiểu cái câu đó. Vì mình cũng đang không nghĩ gì. Mà cái không-nghĩ-gì đó lại là thứ mình cần nhất sau mấy tháng vừa rồi. Ngồi ở đó tầm tiếng rưỡi thì đồng hồ. Không ai hỏi mình đã chụp gì, đã đi đâu. Không ai biết cái chỗ đó tên là gì. Trên bản đồ cũng không có. Chỉ là một mảnh đất phơi ngô sau nhà một người Mông ở gần Phố Cáo. Nhưng mà đó là buổi sáng mình thấy gần người bên cạnh nhất trong cả chuyến đi. Không cần cảnh đẹp, không cần đi nhiều chỗ. Nhiều khi chỉ cần tìm được một chỗ bình thường đến mức không ai để ý, rồi ngồi xuống cùng nhau, là đủ rồi. Là hơn rất nhiều so với mấy chục cái ảnh check-in mà về nhà nhìn lại chẳng nhớ chụp lúc nào.

Bình luận (4)

h

hothu

10 ngày trước
Nghe miêu tả mà thấy ấm lòng quá. Mình cũng từng tìm được những góc nhỏ như thế, yên bình mà khó quên.
b

bichdaodao0032

9 ngày trước
Ừ, mấy chỗ đó thường không tên không tuổi gì mà lại đọng lại lâu nhất nhỉ.
h

huudinhbui74

10 ngày trước
Chỗ này giống như cái góc yên tĩnh ở quanh nhà mình, toàn người yêu thích thôi chứ không ai biết. Bài viết hay, làm mình nhớ lại những lúc như vậy.
x

xuan.dao

10 ngày trước
Đúng rồi, nhiều khi những chỗ nhỏ nhỏ vậy mới lưu giữ kỷ niệm đẹp nhất. Mình cũng hay tìm mấy góc như thế để thư giãn.