Tuần trước mình có chuyến đi lên Mộc Châu, tình cờ tìm được một homestay nhỏ do chính người dân địa phương quản lý. Ngay từ lúc đặt chân đến, mình cảm nhận được sự ấm cúng mà không phải chỗ sang trọng nào cũng có được. Căn nhà gỗ nhỏ xinh nằm trên một triền đồi thoai thoải, xung quanh là vườn đào và mấy cây mận đang vào mùa cho hoa trắng muốt. Homestay tiện nghi rất đơn giản, trong phòng chỉ có giường, chiếc bàn nhỏ và vài giỏ cọ trang trí. Không có tivi, internet cũng khá yếu, ban đầu thấy hơi bất tiện nhưng lại chính lúc ấy mới thật sự dễ chịu. Mình dành nhiều thời gian ngồi bên cửa sổ, ngắm thung lũng phía dưới và nghe tiếng chim hót, cảm giác như đang tạm quên hết thế giới ngoài kia.
Chủ nhà là một gia đình người Mường hiền lành, họ rất thân thiện và hay kể những câu chuyện về bản làng, về cuộc sống thường nhật. Sáng nào cũng vậy, mình được thưởng thức bữa sáng giản dị gồm bánh mì tự làm, trứng rán và trà xanh hái từ vườn. Mình thích nhất là những buổi chiều ngồi cùng họ trên hiên nhà, nghe tiếng mưa rơi nhẹ nhàng, cảm nhận cái lạnh của núi rừng dần mùa, rồi nhâm nhi chén rượu táo mèo ấm nóng.
Dù không có quá nhiều tiện ích và hiện đại như những homestay khác mình từng ở, nơi đây lại cho mình cảm giác trọn vẹn về “ở bên nhau” thật sự – là lúc ta giản đơn, thật lòng và không cần phải cố gắng nhiều. Sáng hôm về, mình có chút tiếc nuối vì chưa kịp nói hết điều muốn nói với chủ nhà, cũng chưa thể thưởng thức hết mảnh vườn nhỏ sau nhà. Nhưng có lẽ, cái cảm giác được sống chậm, được sẻ chia cùng những con người bình dị đã là món quà quý giá nhất cho một chuyến đi. Nếu có thể, mình sẽ quay lại, một lần nữa để tận hưởng sự gần gũi mà homestay này mang lại.