Ngồi xuống giữa rừng, không làm gì cả — và đó lại là phần hay nhất của chuyến đi
L
Hôm đó mình đang đi trên đoạn trail từ thị trấn Mộc Châu vào phía trong, con đường mòn men theo mấy vạt rừng thông xen lẫn cây bản địa, không có tên cụ thể trên bản đồ, chỉ là đường đất người địa phương hay dùng để đi nương.
Mình đi từ sáng, khoảng gần trưa thì hai chân bắt đầu nặng. Không phải kiệt sức, chỉ là cái kiểu mỏi nhẹ mà nếu cứ cố đi thêm thì cũng được, nhưng thật ra chẳng cần thiết phải cố. Vậy là mình dừng lại, tìm một khúc rễ cây to chìa ngang ra gần lề đường, ngồi xuống.
Ban đầu còn hơi bứt rứt. Cái thói quen của người hay đi là lúc nào cũng muốn đến được điểm gì đó, chụp được cái gì đó, tích lũy được gì đó. Ngồi không thế này mà không có view đẹp, không có quán nước, không có lý do gì rõ ràng — thấy kỳ kỳ. Nhưng rồi ngồi được chừng năm phút thì bắt đầu nghe thấy mọi thứ. Tiếng gió không ổn định, lúc thổi dài qua ngọn thông, lúc chỉ lướt nhẹ làm mấy cái lá khô sột soạt dưới chân. Tiếng côn trùng — không phải kiểu ve kêu ồn ào mùa hè dưới đồng bằng mà là nhiều lớp âm thanh khác nhau, cái thì cao, cái thì trầm, cái thì cách xa, cái thì gần đến mức mình quay đầu tìm mà không thấy. Có một con chim gì đó kêu lặp đi lặp lại một âm, đều đặn như đang nhắc ai đó điều gì. Mình để điện thoại trong túi, không chụp gì hết lúc đó. Không phải vì cảnh không đẹp mà vì lấy điện thoại ra thì sẽ lại bắt đầu nhìn qua màn hình thay vì nhìn bằng mắt thật. Ngồi khoảng hai mươi phút thì một người phụ nữ người Thái đi qua, gánh cái gì đó nặng, bước rất nhanh và chắc, không nhìn mình. Mình nhìn theo lưng bà một lúc, nghĩ không biết bà đi đâu và quen với con đường này từ bao giờ. Cái cảm giác lúc đó không phải là bình yên kiểu mộng mơ gì đó. Chỉ là mình thật sự đang ở đó, trong rừng, vào buổi trưa, nghe thấy và nhìn thấy đúng cái nơi mình đang ngồi. Không nghĩ trước chuyến đi hay nghĩ sau chuyến về. Chỉ cái khúc giữa đó thôi. Mình hay thấy người ta nói về "đi chậm lại" như kiểu triết lý gì đó to tát. Nhưng thật ra nó chỉ là: đang đi thì ngồi xuống. Không vì lý do gì đặc biệt. Rồi ngồi đủ lâu để bắt đầu nghe thấy mấy thứ mình hay bỏ qua. Sau đó mình đứng dậy đi tiếp, không có gì thay đổi nhiều, nhưng cái chân nhẹ hơn hẳn. Không biết vì nghỉ đủ hay vì thứ khác.
Bình luận (4)
n
nghi_phan62
Mình cũng thế, lần trước đi Tây Bắc cũng ngồi bên suối một hồi mà thấy sướng lắm. Có khi cái gì đơn giản nhất lại để lại ấn tượng sâu nhất.
h
hoangkpham06
Đúng kiểu này, nhiều khi mấy chỗ "không có gì" lại là chỗ mình ngồi lâu nhất mà không muốn đi.
n
ngohuu69
Mình cũng vậy, cứ chỗ yên bình thế này là quên mất thời gian luôn. Đôi khi không cần cảnh đẹp hoành tráng cũng đã đủ chill rồi.
b
batngo59
Mình cũng thích những chỗ yên tĩnh như vậy, cảm giác thật là thảnh thơi. Đôi khi chỉ cần hít thở không khí trong lành thôi cũng vui rồi.