Hôm qua hai đứa bắt tàu từ sáng sớm, tưởng sẽ buồn ngủ cả chặng nhưng mà không. Cứ nhìn qua cửa sổ một lúc rồi lại quay sang kể chuyện lung tung, từ chuyện hồi nhỏ đến chuyện mấy đứa bạn cũ, chẳng liên quan gì nhau hết mà vẫn nói được.
Đến đoạn tàu chạy qua mấy cánh đồng, trời hơi흐리, hai đứa im lặng một chút nhưng kiểu im lặng thoải mái ấy, không cần phải nói gì cũng được. Mua hai ly cà phê trên tàu, uống dở nhưng vẫn cầm tay nhau ngồi nhìn ra ngoài.
Nghĩ lại thấy mấy tiếng ngồi tàu mà trôi nhanh hơn cả buổi làm việc ở nhà. Không biết lần sau đi đâu nữa nhưng kiểu gì cũng muốn lại được ngồi cạnh nhau trên một chuyến tàu dài như vậy.