Lần này mình có dịp đi Mũi Né vào thời điểm ít khách du lịch, khoảng cuối tháng 5. Thú thật ban đầu cũng hơi nghi ngờ vì đi biển mà không thấy người, sợ buồn không có chỗ chơi. Nhưng đến nơi rồi mới hiểu, biển trái mùa cũng có cái thú riêng. Buổi sáng mở cửa phòng nhìn ra là bãi biển với những con sóng cuộn mạnh, gió biển thổi rào rào, không khí không oi bức mà mát rượi.
Đi bộ dọc theo bờ cát mà chẳng hề thấy đám đông, chỉ có vài người câu cá hoặc dắt chó đi dạo. Mình thích cái cảm giác thoáng đãng, không bị ồn ào hay chen lấn. Những hàng dừa nghiêng nghiêng theo gió tạo ra bóng mát tự nhiên, đôi lúc thấy vài chiếc thuyền thúng cập bến. Gió khá mạnh, nên không phải lúc nào mình cũng tiện nằm phơi nắng mà chủ yếu là ngồi trên chiếc ghế dài uống nước dừa lạnh, nghe tiếng sóng vỗ.
Không khí ở đây không có cảm giác du lịch “ảo” hay kiểu được chăm sóc quá mức như mùa cao điểm. Quán xá cũng ít hơn nhưng bù lại mình được ăn món bạch tuộc nướng ngay ngoài bãi biển với giá khá hợp lý, đồ ăn tươi và không bị chặt chém. Mình còn tranh thủ hỏi chuyện vài người dân địa phương, họ cũng tỏ ra thân thiện, không căng thẳng vì phục vụ khách quá đông như mùa lễ. Chỉ có điều, gió khá mạnh đôi lúc làm cát bay vào mắt, cũng phải chú ý hơn khi đi dạo. Tối xuống thì trời khá lạnh so với dự kiến, nên mình phải mang thêm áo khoác mỏng. Nhưng nhìn chung, chuyến đi biển vắng người này khiến mình cảm thấy thư thái và ngấm nhiều hơn cái không khí tự nhiên, gần gũi của biển mà bình thường mùa đông hay mùa hè đông khách không có được. Nếu ai không ngại gió và thích yên tĩnh, thì đi biển trái mùa như ở Mũi Né như mình đây cũng là lựa chọn hay ho để thay đổi không khí, tránh ồn ã và tự thưởng cho mình sự riêng tư hiếm hoi.