Lần đầu mình đến biển Cửa Đại, Hội An là vào một buổi chiều cuối tháng 5. Thời điểm chưa phải mùa cao điểm, nên bãi biển không quá đông, cũng không bị thương mại hóa quá mức. Mình thuê một chiếc ghế bố, bày biện vài món ăn vặt tự mang theo, rồi ngồi nhìn ra phía biển—làn nước xanh pha chút trắng xóa của sóng vỗ bờ. Không có gì đặc biệt theo kiểu ồn ào, nhộn nhịp, mà chỉ có cái cảm giác bình yên đến lạ, như thể mọi sự xô bồ đã tạm lắng xuống.
Đi dọc bờ cát, người dân địa phương vẫn kéo lưới, vài em nhỏ chơi thả diều hoặc nhặt sò. Họ không phải là nhân viên phục vụ hay người bán hàng du lịch, mà đơn giản là cuộc sống của chính họ. Cảm giác đó làm mình nghĩ khác đi về biển miền Trung, vốn hay được quảng bá rầm rộ và đông đúc quá mức.
Mấy quán nhỏ ven biển bán nước dừa, bánh mì thịt heo quay, và cả bún mắm nêm, đều có giá rất phải chăng. Mình nhớ rõ cái vị ngọt thanh của nước dừa, xen lẫn mùi gió biển thoảng qua, khiến mọi thứ không chỉ là ăn uống mà còn là bước chậm lại để cảm nhận. Một vài chỗ chưa sạch sẽ hoàn toàn hay dịch vụ chậm hơn so với chỗ khác cũng không làm mình khó chịu, vì với mình, cảnh quan và sự thân thiện của con người đã làm cho trải nghiệm thêm phần đáng nhớ. Buổi chiều tối, mình chạy xe quanh các con đường nhỏ gần biển, tận hưởng cái gió mặn mòi, nhẹ nhàng. Không có chuyến tham quan hấp dẫn hoặc hoạt động thể thao gì nổi bật, nhưng chỉ cần như thế, cách người ta sống và nhìn nhận cuộc sống ở đây đã đủ làm mình thư giãn. Kết thúc ngày, mình ngồi bên quán cà phê nhỏ có mái hiên hướng ra biển, ngắm ánh hoàng hôn dần hắt lên mặt nước và nghe tiếng sóng rì rào. Không phải bãi biển nào cũng để lại dấu ấn nhẹ nhàng mà sâu sắc như vậy, nhất là khi ta đi để tìm cảm giác gần gũi hơn với cuộc sống địa phương thay vì chỉ check-in hay tìm kiếm những trải nghiệm du lịch đông đúc. Nếu có dịp quay lại miền Trung, chắc chắn mình vẫn sẽ ghé Cửa Đại, không phải để săn những cảnh đẹp nghệ thuật hay những trò chơi mạo hiểm mà đơn giản chỉ để thở, để thưởng thức những điều bình dị và chân thật mà biển nơi đây đang có.