Mình luôn nghĩ đi trail thì phải trời nắng, tươi sáng mới vui, nhưng lần này thử một ngày trời âm u, và thật ra cảm giác cũng có cái thú riêng. Xuất phát lúc sáng sớm từ Hà Nội, lên đến Ba Vì thì không có ánh nắng rực rỡ như mong đợi, mà chỉ là bầu trời xám xịt, hơi se lạnh, đặc biệt là khi đi bộ lên dốc. Mỗi hẻm rừng mờ ảo, mùi cây cỏ ẩm thấp khiến không gian tĩnh lặng hẳn, không náo nhiệt như các lần đi nắng. Có lần mình dừng lại nghỉ bên cạnh một gốc cây cổ thụ phủ rêu, nghe tiếng lá khẽ lay trong gió nhẹ, cảm giác lại dễ chịu không ngờ.
Đi trail trong thời tiết này cũng có vài điểm cần lưu ý hơn: giày phải chống trơn tốt, áo gió hoặc layer đủ ấm mà vẫn thoáng, vì mình cũng đổ mồ hôi khi leo dốc nhưng gió lạnh làm lạnh nhanh nếu không cẩn thận. Đường mòn lúc trơn nhẹ nên phải đi chậm hơn, chứ nhanh quá dễ trượt. Mình rất thích khung cảnh mây mù vây quanh những vọng lâu và đền đài ở Ba Vì, tạo nên một bức tranh u tối mà vẫn có nét cổ kính rất riêng. Ngẫm ra mới thấy, đi trail không nhất thiết lúc nào cũng phải đẹp thời tiết, mà đôi khi những ngày như thế mới để ý được những chi tiết nhỏ quanh mình.
Một điểm chưa ổn là do trời hơi ẩm và tối nên việc chụp ảnh không được sáng, hơi mờ nhòe, nhưng lại làm mình ít bị phân tâm bởi việc tìm góc máy đẹp, chỉ cần tận hưởng hành trình. Có những lúc mình gặp vài nhóm đi khác cũng chọn cách đi chậm, ít nói, cùng thưởng thức sự yên tĩnh của rừng núi. Đến cuối ngày, khi đang ngồi nghỉ dưới gốc cây thông lớn, nhìn mây lững lờ trôi trên núi, mình thấy một cái gì đó rất gần gũi, không phải kiểu phấn khích hay rực rỡ, mà là sự cân bằng nhẹ nhàng cho tâm hồn. Mình nghĩ nếu bạn đang muốn thử một ngày đi trail khác biệt, không phải lúc nào cũng là nắng vàng rực rỡ, thì Ba Vì ngày âm u, lạnh nhẹ là trải nghiệm đáng thử. Chỉ cần chuẩn bị kỹ đồ ấm, chọn giày phù hợp, đi chậm lại và mở lòng để cảm nhận thiên nhiên theo cách khác. Có thể bạn sẽ thấy, những ngày mưa hay âm u đôi khi lại là lúc ta dễ nhớ nhất, bởi sự yên bình chạm vào sâu trong lòng hơn cả.