Đà Lạt cuối tuần vừa rồi không như những chuyến đi vội vã của mình trước đây. Lịch trình được xếp thật chậm, nhường chỗ cho những khoảnh khắc đơn giản cùng gia đình. Buổi sáng, cả nhà thong thả ngồi nhâm nhi cà phê trong một quán nhỏ ở khu vực hồ Xuân Hương, có tiếng chim hót xen lẫn tiếng gió nhẹ.
Không ai tất bật chạy đua với thời gian, chỉ nghe tiếng cười, tiếng kể chuyện của bọn trẻ và ánh mắt dịu dàng của bố mẹ khi nhìn nhau. Chiều đến, cả nhà cùng đi bộ quanh con đường thấp thoáng hoa mimosa, không vội vàng, không cần điểm đến. Có vài lúc nhìn thấy bọn trẻ kẹt lại chơi đùa với búp bê cỏ hay bắt chim trên cánh đồng cỏ, lòng mình chợt nhẹ nhàng vô cùng.
Đây không phải chuyến đi nhiều hoạt động hấp dẫn, nhưng cái hay là thời gian cho nhau được thật nhiều, để mình thấy bình yên, cái cảm giác đúng nghĩa "cùng nhau". Đôi lúc mình tự hỏi, hóa ra không cần những địa điểm đình đám, chỉ cần một ngày đủ chậm để nhìn thật rõ niềm vui giản dị ấy. Có lẽ đây là hành trình mình sẽ muốn giữ lại, cho những lần đi tiếp sau này.