Lần đầu đặt chân lên đảo Lý Sơn, mình không vội chạy đua với danh thắng mà dành cả buổi chiều để lang thang quanh làng chài. Ở đó, người dân vẫn giữ nhịp sống bình yên, không xô bồ.
Mình nhớ nhất khoảnh khắc ngồi dựa vào gốc cây bàng vuông ven biển, mắt ngắm những chiếc thuyền nhỏ thỉnh thoảng rẽ sóng trở về sau một ngày đánh cá. Mấy bác ngư dân ngồi bên cạnh, vừa mổ cá vừa kể những câu chuyện biển đảo, đong đầy nắng gió.
Có một chút âm thanh của biển cả, tiếng cười râm ran của trẻ em chạy nhảy qua lại, tạo nên bức tranh thường nhật giản dị mà đẹp đến lạ. Dẫu không có những cảnh vật hào nhoáng, nhưng được đi cùng nhịp sống của người dân trên đảo khiến mình thấy mình thuộc về nơi đó, như nắm được chút gì rất thật từ cuộc sống biển. Rời Lý Sơn, trong lòng vẫn vẹn nguyên những mảng nhỏ của đời thường, giản đơn mà ấm áp như thế.