Một buổi chiều bình yên bên hồ Mê Linh

D
dungnguyen77·23:01:30 6/4/2026

Hôm ấy, tôi quyết định rời xa cái ồn ào của phố phường để tìm về một góc yên tĩnh ở hồ Mê Linh. Đó là một nơi mà không nhiều người biết đến, thậm chí ngay cả những người sống ở thành phố cũng chẳng bao giờ ghé thăm. Để đến được đây, tôi mất khoảng một tiếng rưỡi đi xe từ trung tâm Hà Nội, nhưng mọi thứ thật sự xứng đáng.

Khi vừa đặt chân đến hồ, tôi cảm nhận được không khí trong lành và nhẹ nhàng. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu những đám mây trắng trôi bồng bềnh trên nền trời xanh. Chỗ tôi ngồi là một chiếc ghế đá cũ kỹ, có phần rêu mốc, nhưng chính nó lại mang đến vẻ đẹp cổ xưa, thân thuộc. Tôi ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, và cảm nhận từng cơn gió nhẹ nhàng vờn qua.

Chỉ có tiếng chim hót ríu rít và tiếng lá xào xạc trong gió, không có tiếng xe cộ, không có tiếng người tranh cãi. Tùy theo trí tưởng tượng của mình, tôi dễ dàng hình dung được những câu chuyện về cuộc sống bên hồ này. Tôi thấy một đôi tình nhân ngồi gần đó, nói cười và trao nhau ánh mắt trìu mến, một cặp mẹ con đang cùng nhau thả diều trên bãi cỏ xanh mướt, và có cả những người lớn tuổi thưởng trà bên những chiếc ghế gỗ quen thuộc. Giữa không gian ấy, tôi ngồi một mình nhưng không cảm thấy cô đơn. Thay vào đó, lòng tôi bỗng tràn ngập cảm xúc. Tôi bắt đầu nghĩ về những điều bình dị trong cuộc sống, những giây phút giản đơn mà thường ngày bị cuốn trôi giữa nhịp sống hối hả. Tôi quyết định sẽ dành thêm thời gian cho những buổi chiều như vậy – chỉ ngồi, nhìn và cảm nhận. Trời dần chuyển sang chiều, ánh nắng lung linh trên mặt hồ khiến mọi thứ trở nên huyền ảo. Một chút ánh sáng vàng rực rỡ phản chiếu khiến tôi có cảm giác như mình đang sống trong một bức tranh. Nhiều người qua đường bắt đầu ghé qua, nhưng không ai làm mất đi sự yên tĩnh nơi đây. Mọi người chỉ lướt qua, kẻ ném quảng cáo, người chụp ảnh. Lúc mặt trời lặn, tôi cảm thấy một nỗi buồn nhẹ bởi phải rời đi, nhưng lòng tôi lại tràn đầy sự bình yên. Có vẻ như những buổi chiều bình yên như thế này chính là điều mà cuộc sống đang cần, một khoảng lặng để ngẫm nghĩ và hít thở. Giữa lặng lẽ của cảnh sắc, không biết chừng nào tôi mới quay lại đây, nhưng chắc chắn rằng hồ Mê Linh đã để lại trong tôi một dấu ấn khó pha

Bình luận (3)

h

huong_tang0084

8 ngày trước
Mình cũng có dịp ngồi bên hồ hôm trước, thật sự cảm giác nó yên tĩnh lạ thường, thoát khỏi cái náo nhiệt của Hà Nội luôn.
p

phongdoly43

8 ngày trước
Mình cũng từng ra đây, đúng là yên bình thật sự, thích lúc chiều tà ngồi ngắm nước lặng.
v

van.phan47

8 ngày trước
Nghe mô tả mà mình cũng muốn ghé thăm hồ Mê Linh ngay! Không biết ở đó có chỗ nào đẹp để chụp ảnh không nhỉ?