Thứ bảy sáng sớm, tôi với mấy thằng bạn tập trung ở chân núi Tà Cơ, tỉnh Bình Thuận. Không có kế hoạch quá chi tiết, chỉ biết là phải đi lên được tầm 2 tiếng, có suối để uống nước, rồi cơm chiều ở dưới là được.
Nửa tiếng đầu ok, mấy đứa đi nhẹ nhàng, còn tinh thần. Nhưng rồi khoảng giữa chừng, mặt trời bắt đầu nóng, chân bắt đầu nặng. Có cả một đoạn mình phải bò dùng cả tay, gốc cây này cầm gốc cây khác. Lúc đó tôi mới hiểu vì sao bạn cùng đi tiếp tục la lên "sao còn xa thế?". Hơi buồn cười, nhưng thật sự mệt.
Khi tới được đỉnh, nhìn xuống thấy biển, cây cối xanh rì, có mây bay qua. Lúc đó quên cả cái mệt. Ngồi xuống uống nước, ăn bánh mì mang từ dưới, bạn nói đơn giản thôi nhưng cảm thấy ngon hơn bình thường gấp ba lần. Chúng mình nằm quên chừng 45 phút, không ai muốn xuống. Xuống dốc thì khác, chân rung rẩy, gần ngã vài lần. Nhưng lạ thay, vui lắm. Có thể vì mệt thật nên cũng không còn suy nghĩ gì cả, chỉ buông lơi, cười, chế nhạo nhau về cách đi của bạn này bạn kia. Tối về tắm nước nóng, ống đùi đau nhức, ngủ sâu như chưa bao giờ. Leo núi Tà Cơ thực tế không khó lắm, lý tưởng cho ai muốn thử cảm giác nhưng không có hoá đơn y tế quá nặng. Cái hay là cứ sau mỗi chân dốc mệt, bạn lại muốn làm lại một lần nữa.