Hôm đó trời không đẹp lắm. Sương còn giăng từ sáng, mây thấp, nhìn lên đỉnh Tà Chì Nhù chẳng thấy gì ngoài màu trắng xám. Chúng tôi vẫn đi, không phải vì cảnh, mà vì đã lỡ hẹn nhau từ mấy tháng trước.
Đoạn dốc đầu tiên dài hơn tôi tưởng. Bạn đi cùng tôi hay hỏi còn bao xa, không phải vì mệt, mà vì cái tật hay hỏi từ hồi còn đi học. Tôi không biết, cứ nói gần rồi. Câu đó lặp đi lặp lại đến mức thành trò đùa suốt cả chuyến.
Có một đoạn băng qua đám cỏ lau cao ngang vai, hai người phải đi sát nhau kẻo lạc. Không ai nói gì, chỉ nghe tiếng lá xào xạc và tiếng thở của nhau. Khoảnh khắc đó không hoành tráng gì, nhưng cũng chính vì vậy mà nó kỳ lạ theo cách riêng. Gần đỉnh thì sương tan một chút. View không rõ, chỉ thấy loáng thoáng thung lũng bên dưới. Chúng tôi ngồi ăn bánh mì mang theo, uống nước ấm từ thermos, chẳng nói gì to tát. Chỉ ngồi vậy thôi. Leo núi với người thân quen có cái hay là không cần phải cố. Không cần chụp ảnh đẹp, không cần đạt đỉnh đúng giờ vàng. Cái đáng nhớ thường nằm ở mấy đoạn giữa chừng — lúc dừng thở, lúc giơ tay kéo nhau qua chỗ trơn, lúc cười vì một câu không buồn cười lắm nhưng vẫn cười.