Sáng nay mình thức dậy hơi sớm, không định xem gì đặc biệt mà lại bắt gặp cảnh bình minh rất đỗi bình thường trên ban công nhà. Không có mây trời đầy màu sắc hay ánh sáng chói lọi, chỉ là mặt trời dần dần lên khỏi chân trời.
Ánh sáng nhẹ nhàng, làm mình thấy dễ chịu, yên tĩnh lạ thường. Mình ngồi đó, uống tách cà phê, cảm giác bình yên hiếm hoi giữa bộn bề cuộc sống.
Đôi khi những khoảnh khắc bình thường lại đáng nhớ hơn những gì ta tưởng. Mọi người có khi nào dậy sớm để thấy những cái nhỏ nhặt vậy chưa?