Mua vé xe đò đi một mình lần đầu, thật ra hồi đó cũng hơi lo. Không biết xe có đúng giờ không, ngồi cạnh ai, dừng trạm có kịp ăn không.
Lên xe rồi thì thấy ổn hơn, ngồi cạnh một bà cô chừng 50 tuổi, bà cứ mời bánh mì với trứng luộc suốt. Xe chạy qua mấy đoạn đường miền núi, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy mây với đồi nối nhau dài thiệt dài, tự nhiên thấy dễ chịu lạ.
Đến trạm dừng khoảng tiếng rưỡi, mọi người ùa xuống ăn bún, cười nói ồn ào như quen nhau từ lâu rồi vậy. Cái không khí đó không có trên máy bay hay xe khách VIP đâu, nó bình dân nhưng mà thật. Bạn đã từng đi xe đò đường dài chưa, có kỷ niệm gì không?