Mình đã đi biển vô số lần nhưng toàn là những ngày nắng đẹp, đông người, mua bán tấp nập. Hôm nay lại khác, trời mây mù, gió nặng, sóng đập mạnh vào bờ.
Ban đầu hơi lo, nhưng rồi bước xuống cát ẩm ướt, cảm giác lạ lùng quá. Biển lúc này nó không xinh xắn hay lãng mạn như lúc nắng, nhưng nó sống động hơn, mạnh mẽ hơn, có cái gì đó thật tự nhiên và gần gũi lắm.
Mình đứng trên bãi cát vắng, chỉ có mấy người khác, nghe tiếng sóng gầm gừ, cảm thấy bản thân nhỏ bé vậy. Chẳng cần internet hay nhiếp ảnh gì, chỉ đơn giản là ở đó, thở, nghe, nhìn. Hóa ra đi biển không bao giờ nó tuyệt vời nhất khi mọi thứ hoàn hảo, mà là khi bạn chỉ muốn được ở đó thôi.