Lần về Quảng Bình dịp Tết năm ngoái, sau gần 5 tiếng lái xe liên tục, tôi quyết định tấp vào một trạm nghỉ nhỏ ven quốc lộ để uống chút nước, nghỉ ngơi cho đỡ mệt. Trạm này không hoành tráng, chỉ là một quán nước lưa thưa vài bộ bàn ghế, nằm bên cạnh cây xăng cũ kỹ, xung quanh là mấy bụi rậm và con đường đất nhỏ dẫn vào làng.
Lúc đó tầm chiều muộn, nắng nhẹ dịu, khách ở đây chẳng đông đúc gì. Tôi ngồi xuống, gọi một ly nước mía, định bụng sẽ nhâm nhi rồi lại lên đường. Nhưng rồi bất chợt có một bà bác tầm ngoài 50 đến ngồi cạnh, bắt chuyện. Bà kể rằng nhà bà ở ngay gần đó, làm ruộng quanh năm, có những mùa lũ nhấn chìm cả mấy ha lúa, nhưng bà vẫn gắn bó với mảnh đất quê này, yêu cái không khí đơn sơ nơi đây.
Nghe bà nói, tôi thấy cái tình quê, cái chân chất của người dân vùng này hiện lên rõ mồn một. Khi bà kể về cách làm nước mía truyền thống bằng máy ép nhỏ, cỏn con ở góc quán, những câu chuyện về đứa cháu đang học xa nhà, tôi chợt thấy mình như hòa vào cuộc sống nơi đây, thời gian dưng lại nhẹ nhàng. Trước khi đi, bà còn mời tôi thử vài quả cóc do chính bà hái trước nhà. Cóc chua chua, ăn xong làm dịu cơn mệt, thêm chút vui vì sự thân thiện bất ngờ, không phải mấy nơi trạm nghỉ trên đường thường thấy. Đoạn đường dài còn phía trước, nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi ở đây cứ sao mãi đọng lại trong tôi, như một kỷ niệm giản đơn mà ấm áp giữa cuộc hành trình. Lần ấy tôi nhận ra, đôi khi chuyến đi không phải lúc nào cũng cần điểm đến lung linh hay trải nghiệm cầu kỳ, mà chỉ đơn giản là những khoảnh khắc đời thường, những câu chuyện nhỏ bên đường, cũng đủ để lưu giữ trong lòng cảm giác đặc biệt khó quên. Và đó chính là điều đáng quý khi ta biết dừng bước, nhìn xung quanh và mở lòng với những điều bình dị nhất.