Hôm đó mình thức dậy lúc 5h30, không biết sao lại muốn đi dạo quanh khu cũ. Từ nhà xuống hẻm Võ Văn Kiệt, gần công viên 23/9, lúc mấy giờ sáng sớm thế. Thường ai đi qua chỗ này cũng vội vàng, nhưng hôm đó mình chẳng vội chút nào.
Cái gì lạ lẫm nhất là âm thanh. Không có tiếng kẹng kẹng xe máy, không có tiếng ô tô hoà vào nhau. Chỉ có tiếng chân người đi bộ, tiếng cửa cuốn cái cải, tiếng cụ bà nhặt những thứ gì từ đất lên. Hẻm tầm 3 mét rộng, nhà này sát nhà kia, nhưng sáng sớm nó có cảm giác hẻm của một thành phố khác hoàn toàn.
Mình dừng lại uống cà phê tại một quán nhỏ, có lẽ nó đã mở từ lúc tờ mờ sáng. Bàn nhựa, ghế nhựa, cà phê đen đơn giản. Chú quán nói hôm nay lạnh, uống cà phê ấm vào cho suc khỏe. Mình ngồi, nhìn những người dân địa phương đi ngang—bà cụ với giỏ rau, anh công nhân với dụng cụ trên tay, một vài học sinh với ba lô. Nó không có gì lộng lẫy hay đặc biệt, nhưng chính cái bình thường ấy làm mình nhận ra: Sài Gòn đông đúc, xô đẩy, hối hả, mà vẫn có những góc nơi nó nhỏ nhẽo, im ả, gần gũi như vậy. Chỉ là bạn cần thức dậy sớm mà thôi.