Lần đầu tiên mình đi tàu cao tốc ra đảo Phú Quốc, xuất phát từ bến Rạch Giá lúc sáng sớm. Ấn tượng đầu tiên là cái không khí lộn xộn nhưng rất đời thường ở bến tàu, nơi người dân địa phương đông đúc mang theo đủ thứ hàng hóa, hành lý lỉnh kỉnh. Không phải lúc nào cũng nghĩ đi biển là thư giãn yên ả, mà đôi khi là cuộc “phiêu lưu” đầy hứng khởi.
Khi tàu bắt đầu lướt sóng, cảm giác cứ như đang lên xuống trên con thuyền nhỏ, không gian mở lớn, gió biển mằn mặn gần như vỗ về mình từng nhịp. Mình ngồi ngoài boong, nhìn ra xa mấy con chim biển mải mê theo tàu như bạn đồng hành bất đắc dĩ. Có lúc cơn sóng hơi mạnh làm một vài người xung quanh mình hơi chao đảo, nhưng đó lại là phần được nhớ nhất trong hành trình, cảm giác thật sự gần biển và thiên nhiên.
Trên tàu, mình còn có dịp làm quen với vài người dân địa phương, những người đi lại đảo để làm nghề, họ kể chuyện đời sống trên đảo và cả bao khó khăn hàng ngày. Mặc dù chuyến đi không hẳn là hoàn hảo, vì máy lạnh trên tàu hơi yếu, và chỗ ngồi hơi chật chội, nhưng chính những điều đó lại khiến chuyến đi có phần chân thật và thú vị hơn. Khi tàu cập bến Phú Quốc, cảnh ở đảo tuy đẹp, nhưng không gian rộng lớn lại không đọng lại bằng những khoảnh khắc, âm thanh sóng vỗ và gió biển ngoài khơi khi trên tàu. Mình nghĩ rằng, đôi lúc chuyến đi mới là phần đáng nhớ nhất, chứ không phải đích đến. Nếu có dịp, mình khuyên các bạn hãy thử đi tàu hoặc cano ra đảo một lần, đừng chỉ chú ý đến điểm đến, mà hãy tận hưởng cả đoạn đường, vì đó mới là trải nghiệm chân thật nhất khi đến với biển đảo.