Hôm qua đi một mình ra cái quán cà phê nhỏ gần nhà, định ngồi làm việc thôi. Rồi cái cô ngồi bàn kế bên hỏi mượn sạc, thế là nói chuyện từ lúc 3 giờ chiều đến gần 6 giờ tối.
Nói đủ thứ, từ công việc đang chán, đến chuyện gia đình, chuyện hay đi đâu một mình. Lạ lắm, gặp người quen đôi khi còn không nói được nhiều như vậy.
Có lẽ vì không biết nhau nên không sợ bị phán xét, cứ nói thật hết. Hai đứa chia tay không xin số, cũng không hẹn gặp lại, nhưng về nhà thấy nhẹ hơn hẳn. Bạn có bao giờ gặp kiểu như vậy chưa?