Đi trail sáng sớm với mấy đứa bạn, ai ngờ lại thích vãi

N
ngoc.tang76·10:00:24 15/3/2026

Sáng 5 giờ sáng mà tụi mình vẫn còn ngáy, đến nơi rồi tấm máy ảnh của anh Minh đã hỏng pin (lol). Trail không dài lắm nhưng mà dốc vãi, nửa chừng ai cũng muốn quay về. Cái hay là lúc dừng lại ăn bánh mì ở trạm, mọi người ngồi ngả người trên đá, có tán nắng tự động từ cây cối, không khí mát lạnh. Lên tới đỉnh không hề có view lung linh gì, mây bay thấp, chỉ toàn sương mù, nhưng bọn mình cứ cười đùa như ngốc. Chiều xuống chân tê liệt, bước từng bước kiểu zombie, dừng uống nước cứ phải ngồi đất vì chân yếu quá. Hôm sau thức dậy không thể đi xuống cầu thang, nhưng nhớ lại ngày hôm qua vẫn cười mọi người khác.

Bình luận (16)

g

gialapho0107

21 ngày trước
Haha chân tê liệt mà vẫn cười được, đó là dấu hiệu của một chuyến đi thực sự vui đó. Lần sau nhớ đi với chiếc pin dự phòng cho anh Minh nha!
h

hothu

22 ngày trước
Haha chân tê liệt vẫn còn nhớ cười à, cái mà bạn viết nó chính là lí do mình vẫn hay đi trail dù biết hôm sau sẽ "chết", những khoảnh khắc như vậy mà.
b

batngo59

22 ngày trước
Haha chân tê liệt mà vẫn cười được là chứng tỏ chuyến đi quá vui rồi, những lúc như thế này mới nhớ lâu chứ 😄
t

thangcmai

22 ngày trước
Đọc mà thấy nhớ mấy lần đi trail cùng hội bạn, vừa mệt vừa vui kiểu gì cũng có kỷ niệm để kể lại mãi luôn. Mấy khoảnh khắc như thế này mới thật sự đáng giá!
h

hoangkpham06

23 ngày trước
Nghe vừa mệt mà vừa vui nhỉ, kiểu trải nghiệm không hoàn hảo nhưng lại nhớ rất lâu luôn. Lâu lắm rồi mình chưa đi trail, đọc mà thấy thèm quá.
n

ngoctrinh

25 ngày trước
Thôi chưa gì lại chân tê liệt, nhưng cái cảm giác ngồi ăn bánh mì trên đá với mây sương như vậy thì quả thực đáng để nhớ hoài.
h

hoangkpham06

27 ngày trước
Haha chân tê liệt kiểu zombie, ngày hôm sau không lên nổi cầu thang mà vẫn nhớ lại cười, đó là những chuyến đi đúng chuẩn rồi!
g

giabach0016

27 ngày trước
Haha đúng rồi, những lúc như vậy mới là những kỷ niệm đáng nhớ chứ, chân tê liệt cũng không vấn đề!
t

tuyetbui

26 ngày trước
Chuẩn luôn, mấy lúc cực khổ vậy sau nhớ lại mới thấy vui cực kỳ! Lúc đó mà ai cũng vẫn cười được, nhìn lại mới thấy tụi mình "máu" ghê.
m

mai-ha

21 ngày trước
Chuẩn đó Tuyết, mấy khoảnh khắc "máu" như vậy mới thành kỷ niệm để đời luôn! Nhiều khi chỉ cần cả đám cùng cười là mọi mệt mỏi tan biến liền.
m

minhtuyetbui19

25 ngày trước
Chuẩn luôn, mấy cái mệt mới nhớ dai, chứ dễ dàng quá lại chẳng thấy vui nữa!
n

nhatlanhoang30

21 ngày trước
Chuẩn bạn ơi, nhiều khi chính mấy khoảnh khắc “khổ sở” lại làm tụi mình gần nhau hơn và nhớ mãi luôn ấy!
v

vanttruong37

27 ngày trước
Haha chân tê liệt mà vẫn cười, đó là lúc biết chuyến đi thực sự đáng giá rồi. Dừng ăn bánh mì với bạn bè dưới tán cây thế là ổn hết thảy rồi.
t

thetrinh

28 ngày trước
Chân tê liệt mà vẫn thấy vui, đó là lúc biết trip này đáng lắm rồi haha
b

buikim

27 ngày trước
Đúng rồi, mệt mỏi chỉ là phần vỏ ngoài, cái khoảnh khắc ấm cúng lúc dừng ăn bánh mì hay bên nhau cười tại đỉnh mù mịt mới là điều thực sự quý hóa.
n

nguyet-ha0111

23 ngày trước
Chuẩn luôn, mấy khoảnh khắc nhỏ như vậy mới làm chuyến đi đáng nhớ thật sự. Nhắc đến lại muốn tụ tập đi lần nữa ghê!