Ba mình năm nay gần 60, chưa bao giờ đi đâu xa mà không có mẹ sắp xếp trước. Lần này mình rủ ông đi Châu Đốc hai ngày, ông gật cái rụp, chắc vì tò mò hơn là thích đi.
Xuất phát từ Sài Gòn sáng sớm, xe đò đến bến An Giang trưa. Ghé ăn bún cá lóc ở một quán nhỏ gần chợ, ba húp xong hai tô rồi nói 'ở đây người ta nấu kiểu khác, nhạt hơn nhưng mà lại ăn được nhiều hơn.' Câu đó mình nhớ mãi, không biết tại sao.
Hôm sau hai cha con đi chợ cửa khẩu Tịnh Biên. Ba cứ tưởng qua biên giới là phải có hộ chiếu, mình giải thích mãi mới hiểu là chỉ đi phía Việt Nam thôi. Đến nơi, ông đứng nhìn mấy hàng khô mực, đường thốt nốt, nước mắm Kampot bày la liệt, rồi quay sang hỏi 'mua cái gì về cho mẹ?' Mình không biết trả lời sao, cuối cùng hai cha con mua một bịch đường thốt nốt và một con khô cá tra, đứng ăn thử mấy cái bánh tráng nướng ở vỉa hè. Không có khoảnh khắc nào hoành tráng. Chỉ là ông già cầm bịch đường đi lạc một vòng chợ, mình chạy theo tìm, gặp nhau ở đúng chỗ ban đầu. Ông cười, nói 'chợ này lạ quá.' Vậy thôi. Mấy chuyến đi kiểu này mình thấy cần đi thêm, khi còn có thể.