Thực ra lúc đầu mình cũng không biết sẽ đi đâu, chỉ muốn thoát khỏi thành phố một chút. Lên xe máy rồi đi theo hướng quen thuộc, chạy vào một quán cà phê tạm trú vì trời nắng quá.
Ở đó gặp một cô gái cũng ngồi một mình, rồi chúng tôi bắt chuyện và nó kéo thêm mấy người bạn khác qua. Không có kế hoạch chi tiết, không biết ai là ai, nhưng mấy tiếng đó cảm thấy thoải mái lạ kỳ.
Chúng tôi cứ đi lang thang quanh phố, ăn cơm tạm bợ, chụp ảnh vớivớn rồi cười như điên. Tối rồi mình mới nhận ra đã ở lại dài lâu nhưng chẳng buồn về cả. Mấy người ấy cũng rất hay, giờ còn nhắn tin với nhau nữa 😄