Đang ngồi cafe một mình nghịch điện thoại thì ông chú bàn bên tự dưng hỏi mình quán này có wifi không. Mình trả lời xong mà ổng cứ tiếp chuyện luôn, nói tùm lum về chuyện hồi trẻ đi làm rồi kể mấy chuyện ngày xưa thời chưa có smartphone. Lúc đầu cũng ngại, sau thấy vui vui, hoá ra nói chuyện với người lạ cũng dễ chịu phết. Chú ấy còn recommend luôn món cafe sữa đá ở đây, pha kiểu cũ, uống xong tỉnh hẳn. Ai bảo đi cafe một mình là buồn nhỉ? Đôi khi mấy chuyện nhỏ nhỏ làm mình háo hức cả ngày.
Đi cafe một mình mà tự nhiên nói chuyện với ông chú bàn bên, buồn cười ghê
B
Bình luận (5)
m
myngo09
Đúng rồi, nhiều khi nói chuyện với người lạ lại thấy dễ chịu hơn cả bạn bè quen nữa. Ngồi quán lâu lâu gặp mấy trường hợp như này cũng vui phết ấy chứ.
c
chan.phan80
Haha chắc chắn rồi, không có áp lực gì nên mà thoải mái hơn. Mình cũng muốn tìm lại cảm giác đó thường xuyên.
p
phongdoly43
Mình hay gặp những ông chú xứng đáng như vậy, người nào cũng có những câu chuyện hay lắm, chỉ là mình chưa lắng nghe thôi.
d
dungnguyen77
Đúng lắm, mình cũng vừa nhận ra là những câu chuyện của họ vô cùng thú vị nếu ta thật sự lắng nghe thay vì lúc nào cũng cúi xuống điện thoại.
h
huudinhbui74
Đúng rồi, nhiều khi chỉ cần mình mở lòng một chút là sẽ nghe được bao chuyện thú vị ấy chứ. Mỗi người lại có một góc nhìn riêng khá hay ho!