Hôm đó hai đứa đi cung Cúc Phương, đoạn từ cổng vào tới hang Người Xưa, chắc chỉ hơn ba cây số. Không phải loại hành trình gì ghê gớm, nhưng dưới tán rừng trưa vắng, bước chân chậm tự nhiên, câu chuyện cũng theo đó mà tuôn ra.
Bắt đầu từ chuyện công việc. Rồi sang chuyện cái nhà bạn đang thuê bị chủ đòi lại. Rồi không biết sao lại nhảy qua chuyện hồi cấp ba hai đứa từng cãi nhau vì một chuyện giờ cũng không nhớ rõ là gì. Cứ thế, vừa đi vừa kể, vừa cười vừa thở vì đoạn dốc nhỏ.
Rừng Cúc Phương buổi trưa yên đến mức nghe rõ tiếng lá rơi. Thỉnh thoảng có con gì đó động trong bụi, hai đứa dừng lại nhìn rồi lại đi tiếp. Không cần chụp ảnh nhiều, không cần check-in. Chỉ là đi. Có một đoạn bạn kể chuyện gia đình, giọng bình thản nhưng mình nghe ra cái mệt phía sau. Mình không nói gì nhiều, chỉ ừ hử rồi hỏi thêm vài câu. Đôi khi đi cạnh nhau là đủ rồi, không cần phải có lời khuyên gì. Đến hang thì trời cũng bắt đầu dịu. Hai đứa ngồi trên mấy bậc đá, uống nước, nhìn vào vòm hang tối. Bạn nói: 'Đi kiểu này thích hơn đi tour.' Mình gật. Không phải vì rừng đẹp hay hang lạ, mà vì hôm nay nói được mấy thứ mà ngồi quán cà phê chưa chắc đã nói ra.