Hôm qua hai đứa rủ nhau đi trail, tưởng dễ mà leo được nửa đường là chân đã muốn đầu hàng rồi. Mình than mệt, nó không nói gì, chỉ dừng lại đứng chờ.
Lên tới chỗ có view đẹp, hai đứa ngồi im thin thít, uống nước, nhìn xuống dưới, không cần nói chuyện gì cũng thấy ổn. Xuống núi nó cứ đi trước một bước rồi quay lại xem mình có trợt chân không, mình thấy buồn cười mà cũng thấy ấm lạ.
Kiểu chuyến đi không có gì đặc biệt lắm nhưng mà lại nhớ hoài ấy. Bạn có hay rủ ai đó đi linh tinh kiểu này không?