Tôi nhớ chuyến đi xuyên miền Trung lần đó, khi xe chạy mãi qua các đèo dốc, mình và vài người bạn quyết định tạm dừng chân ở một thị trấn nhỏ không tên tuổi, cũng chẳng có điểm tham quan cụ thể nào nổi bật. Cái thú vị là những khoảnh khắc vậy lại in đậm trong ký ức hơn cả. Chúng tôi tìm một quán vỉa hè, cái loại nhỏ xíu nằm ngay góc đường, khách cũng lưa thưa. Ngồi trên những chiếc ghế nhựa lạc đời, tôi nhìn ra con phố nhỏ, vài bà ngoài 50 đang gấp rút bán từng mớ rau, đĩa đồ ăn trong tiếng quạt trần ì ạch và tiếng ru của nắng trưa miền Trung.
Không khí không hề náo nhiệt, không có chỗ nào đẹp để check-in nhưng lại có sự chờ đợi kiểu rất đời thường: người qua kẻ lại, không khí mệt mỏi nhưng bình yên. Món bún mắm bà chủ quán tự tay làm, vừa ăn vừa nghe họ chuyện trò, tôi cảm nhận được sự mộc mạc và gần gũi. Mọi thứ không lung linh, chỉ giản đơn vậy thôi, nhưng cũng đủ để mình thấy chuyến đi của mình khác hơn chỉ là việc từ điểm A đến điểm B.
Đó là lần mình hiểu ra, không cần điểm đến sang chảnh, chỉ cần chân dừng lại, ngó quanh là có thể cảm nhận được chút gì đó thuộc về nơi đó, cùng với những người cùng đi bên nhau, đủ để thêm yêu một hành trình dài.