Đi Tây Nguyên, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến những dãy núi trùng điệp hay những cánh đồng café xanh rì. Nhưng với tôi, điều đọng lại sâu sắc nhất lại không phải cảnh đẹp, mà là bữa cơm cùng người dân bản Sê San.
Ngày hôm đó, tôi cùng nhóm bạn ghé vào một bản nhỏ giữa cái nắng chói chang của Tây Nguyên. Ông bà trong bản rất thân thiện, họ đón chúng tôi bằng nụ cười tươi và mời vào nhà. Ngồi xuống chiếc bàn gỗ đơn sơ, mùi thơm của món cơm lam vừa được nướng nóng hổi lan tỏa khắp gian nhà. Tôi không thể cưỡng lại sự hấp dẫn ấy và cùng nhau bắt tay vào bữa cơm.
Bữa ăn không có nhiều món cầu kỳ; chỉ có cơm lam, thịt gà nướng cuốn lá chuối và một tô canh rau rừng. Thịt gà chắc, ngọt và rất ngon, đặc biệt là khi được chấm với muối kiến. Chúng tôi lắng nghe bà trong bản kể về đời sống hàng ngày, về những phong tục tập quán của dân tộc mình. Không gian nhỏ hẹp nhưng ấm cúng, tiếng cười nói râm ran. Dù chúng tôi không nói được nhiều tiếng địa phương nhưng trái tim đã kết nối gần lại. Mọi người đều thực sự chân thành và lịch sự. Có lẽ điều đáng nhớ nhất là lúc cả nhóm cùng cố gắng thử nấu món gà nướng. Hóa ra không chỉ đơn thuần là nướng thịt, mà còn cần sự khéo léo để không làm thịt bị khô, và cách bạn pha chế gia vị sao cho vừa miệng mọi người. Có ai đó trong nhóm đã chưa từng nấu trước đó, lần đầu cầm con dao và thái những thớ thịt còn ấm. Mọi người không ngừng trêu chọc nhau, khiến không khí cứ như bữa tiệc gia đình thật sự. Ăn xong, trời đã ngả chiều. Chúng tôi ngồi lại, nghe tiếng đàn ghi-ta vang lên từ một góc bản, ánh lửa bập bùng và dưới ánh sáng vàng ấm áp từ ngọn đèn dầu. Cảm giác chỉ đơn giản là cùng nhau chia sẻ, giữ lại những khoảnh khắc quý báu này. Đó là khi tôi cảm thấy không gì đẹp bằng tình người mà không cần phải trải qua những cảnh đẹp cầu kỳ. Khi chia tay, ông bà trong bản tặng cho mỗi người một cái phong bì nhỏ đựng xôi, kèm theo lời hứa sẽ gặp lại. Đi xa rồi nhưng hình ảnh bữa cơm, những nụ cười ngây thơ của trẻ con trong bản, tiếng nói ấm áp của bà con vẫn còn lưu giữ trong tâm trí. Khi về, tôi đã mang theo không chỉ một vài món đồ lưu niệm, mà còn là những kỷ niệm quý báu từ bữa cơm ấm tình và sự kết nối giữa người với người.