Sáng hôm đó cả nhà chuẩn bị đi du lịch, từ bố mẹ già tới con gái 4 tuổi của tôi. Dự định hay đó nhưng thực tế toàn là hỗn loạn, con bé đòi bế liên tục, ba tôi đi được nửa đường đã muốn ngồi nghỉ.
Tôi lúc đó cảm thấy buồn bực lắm, chi tiêu gấp đôi, công sức gấp ba nhưng chuyến đi có vẻ sẽ thất bại. Tới tối hôm đó, chúng tôi ngồi ăn cơm quanh một bàn nhỏ, bé gái vừa ăn vừa kể những gì nó thấy, bố mẹ tôi cười thích thú nghe chuyện của cháu.
Lúc đó tôi mới nhận ra là đi du lịch cùng gia đình không phải là để hoàn thành danh sách việc phải làm, mà là có bao lâu mà gần gũi những người quan trọng nhất. Những lần la hét của con bé, những lần bố mẹ phàn nàn, tất cả giờ thành những kỷ niệm mà tôi sẽ nhớ lâu.