Mình vốn định vào chợ Bến Thành vào lúc 9 giờ sáng như mọi du khách bình thường, nhưng tối hôm trước không ngủ được nên quyết định thức dậy sớm. Năm giờ rưỡi, lủi thủi ra đường, chợ vừa mở cửa.
Kỳ lạ thay, thay vì đám người chen chúc, tôi gặp chủ yếu là những người địa phương - chị bán cơm tấm chuẩn bị hàng, ông bác ngồi uống cà phê ngoài lề, cụ già vác ba lô quanh quẩn chợ. Không ai chụp ảnh, không ai vội vã. Mình có cảm giác như đi vào một không gian khác - vẫn là chợ Bến Thành, nhưng như một địa điểm sống thực, chứ không phải điểm chơi du lịch.
Khu quần áo rộng rãi, mình nhìn thấy chủ hàng xếp áo rất kỹ trên kệ, mấy thợ khâu đã ngồi ghế sẵn sàng. Ở quầy rau, bà chủ đang chọn cà chua từng trái một, không vì khách hàng gì mà chỉ vì đó là cách làm việc của bà. Mùi rau sạch, mùi cá tươi hòa vào nhau, cơm nóng từ quầy ngoài thoảng vào. Chỉ khoảng nửa tiếng sau, khách bắt đầu tới từng chút một, nhưng không có áp lực. Mình ngồi ăn bánh mì ngoài quầy, dặm từ từ, xem người sống thực ở đó - không phải kỹ năng du lịch nào, chỉ là quan sát bình thường. Hôm đó mình mới hiểu: không phải cứ điểm nổi tiếng là phải đi lúc mọi người đi. Đôi khi điều làm cho một nơi trở nên đáng nhớ không phải là nó là gì, mà là lúc nào bạn chọn tới thăm nó.