Tối thứ bảy hôm đó chúng mình quyết định đi lang thang phố cũ gần khu cư xá. Lâu lắm rồi mình không về đó, chỉ nhớ hình ảnh xa mờ từ thời nhỏ.
Đi tay trong tay từ từ, cùng nhau phát hiện ra những chi tiết mà trước đã bỏ qua, như quán cà phê nhỏ xinh với bàn cũ kỹ, hay hàng bánh mì mà bà cụ vẫn bán ở góc phố. Anh ấy chủ động hỏi từng cô chú bán hàng về lịch sử của chỗ này, mình chỉ nghe và cười.
Lúc đó mình nhận ra là những thứ đơn giản thế này lại quan trọng hơn bao nhiêu, chỉ cần ở bên nhau rồi mọi nơi đều trở nên thú vị hơn. Chiều hôm đó dài và yên tĩnh, chúng mình không vội vàng đi đâu cả, chỉ muốn ở lại phố cũ lâu hơn một chút. Bây giờ mỗi khi đi qua đó mình lại nhớ đến buổi chiều hôm đó và cảm giác bình yên khi bước đi cùng nhau.