Hôm ấy chúng tôi quyết định đi bộ vào bản Tả Van thay vì ngồi ở Sapa. Mình muốn tìm một nơi vắng vẻ, nơi mà hai đứa có thể nói chuyện như bình thường, không phải la lớn để nghe được tiếng nhạc từ quán café hoặc tour guide.
Khoảng 3 giờ chiều, chúng tôi bắt đầu từ đầu bản. Đường mòn hẹp, xung quanh là những khúc cây dây leo dập dạc, đất đỏ ẩm ẩm. Cảm giác lạ lẫm lúc đầu, nhưng càng đi càng nhẹ nhàng. Không ai ở đây - không có khách nước ngoài với ba lô to, không có những tấm biển "chào mừng", không có vấn đề gì để lo.
Chúng tôi dừng lại ở một khúc suối nhỏ. Tiếng nước chảy nhẹ từng hạt, như nhạc nền của cả khoảnh khắc. Mình ngồi trên một viên đá, ông ấy xông ra nước để chụp ảnh vài cái, rồi quay lại ngồi bên mình. Không có gì tuyệt vời, không có gì phi thường - chỉ là chúng tôi, tiếng nước, và những chiếc lá rơi xuống từ trên cao. Ít khi được yên tĩnh như thế ở một nơi xa lạ. Lúc ở thành phố hay những điểm du lịch nổi tiếng, bạn luôn cảm thấy bị nhấn chìm vào những chuyến động của đám đông. Nhưng ở đây, chúng tôi chỉ nghe thấy nhau, và đó là đủ.