Hôm đó, tôi và một người bạn quyết định rời xa những bộn bề của cuộc sống để dành một buổi chiều giản dị bên bờ kè ở Vũng Tàu. Không có kế hoạch gì quá lớn lao, chỉ muốn tìm kiếm một khoảng trời yên bình để hít thở không khí biển. Khi đặt chân đến nơi, đầu tiên chúng tôi chọn một chỗ ngồi thoải mái, tựa lưng vào những viên đá lạnh lẽo, còn rào rạt sóng biển bên tai.
Khi mặt trời lặn dần, bầu trời biến hóa từng khoảnh khắc. Những mảng màu cam, hồng và tím hòa quyện với nhau, tạo ra một bức tranh sống động. Chúng tôi ngồi đó, chỉ im lặng nhìn nhau, có lúc bật cười khi trên bãi biển có mấy đứa trẻ chơi đùa, họ nô đùa, cứ như không có gì trên thế gian có thể làm chúng buồn.
Mỗi khi nhìn ra khơi xa, cảm giác như mọi lo toan trong đời bỗng chốc tan biến. Việc ngắm nhìn mặt trời từ từ lặn xuống biển thật sự là một trải nghiệm hạnh phúc đơn giản mà sâu sắc. Tôi cảm nhận được sự gắn kết vô hình giữa hai chúng tôi, khi chỉ cần ngồi cạnh nhau cũng thấy đủ. Khi những ánh đèn từ xa bắt đầu bật sáng lên, chúng tôi đứng dậy, để lại bờ kè phía sau với quyết tâm sẽ trở lại đây vào một chiều nào đó nữa.