Lần đầu tiên tôi biết cơ thể mình có thể chịu đựng được nhiều đến thế. Từ Sapa xuống Lai Châu qua Tây Bắc, tôi đã phải tính lại tất cả những gì biết về "chuyến đi đẹp".
Cảnh vật thì có, thật sự. Những dãy núi xanh mênh mông, sương mù quấn quanh từng khúc cua, những ngôi làng nhỏ lơ lửng trên vách núi—cái kiểu hình nền điện thoại đó. Nhưng cái gì bằng được cảm giác bàn tay bé lại, cánh tay cứng đờ sau mấy tiếng nắm lái vào những khúc cua 180 độ liên tục? Hay cái buồn nôn nhẹ nhàng, hiền lành mà không muốn đi, từ đèo Ô Quy Hồ?
Tôi dừng lại ở một quán cơm dân dụng ngang đường, gần chân núi. Mì gói với trứng cà chua, không có gì sang trọng, nhưng nó cứu mạng tôi. Bên cạnh là một chị bán hàng hỏi tôi có bị say đường không, rồi kể về những lần chị lái xe tải qua đây từ sáng sớm. "Lâu lâu vẫn mệt, nhưng quen rồi", chị cười. Khoảng cuối chiều, khi đã xuống hết đèo, tôi thấy mệt và thỏa mãn cùng một lúc. Cảnh vật đẹp, nhưng nó không phải cái chính. Cái chính là tôi chứng kiến nó bằng cả cơ thể, bằng từng nhịp tim, bằng cái mệt tự nguyện. Có khác.