Hôm ấy, tôi quyết định lái xe từ Mộc Châu lên Sapa, một hành trình khá dài với những đoạn đường núi quanh co. Đường đi lên đèo Khau Phạ vốn nổi tiếng đẹp nhưng cũng đầy thách thức. Tôi bắt đầu từ sáng sớm, khi sương mù còn lãng đãng trên những cánh đồng xanh. Cảm giác thật thích khi chinh phục những khúc cua gấp, ngắm nhìn những thửa ruộng bậc thang tuyệt đẹp trải dài dưới ánh nắng.
Lái xe trên những con đường này, bạn sẽ thấy vẻ đẹp hoang sơ của thiên nhiên. Nhưng đôi khi, sự hùng vĩ này lại khiến tôi cảm thấy hơi đuối sức. Cũng có những khúc đường dốc đứng, gập ghềnh nên tôi phải tập trung cao độ. Nhưng cứ mỗi khi dừng lại, nhìn xuống thung lũng hay những ngọn núi xa xa, mọi mệt mỏi như tan biến.
Khi đến gần Sapa, những cơn gió lạnh thổi về khiến tôi cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp thiên nhiên nơi đây. Tôi dừng lại bên một cánh đồng hoa, thở phào nhẹ nhõm và đẩy xe nhẹ nhàng vào bên đường để ngắm nhìn. Đúng là Tây Bắc có sức hút kỳ lạ, vừa đẹp vừa làm mình mệt nhưng lúc nào cũng muốn quay lại.