Mấy lần nghe bạn bảo thử khám phá bờ kè Hạ Đình ít ai nói đến ở Hà Nội, mình mới tranh thủ đi bộ sáng sớm cuối tuần. Đường bờ kè lúc đó không đông người, thỉnh thoảng lại có vài bác lớn tuổi chậm rãi tập thể dục.
Mặt nước mênh mang, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của trời, khiến tâm trạng mình cũng dịu xuống khác hẳn sự ồn ào thường ngày. Con đường nhỏ lát gạch chỗ trơn chỗ hơi sần, xen kẽ một vài chiếc ghế đá cũ kỹ không bóng loáng, làm mình nhớ đến những lúc đi lại cùng bố mẹ ở đâu đó trong ngõ nhỏ hồi nhỏ.
Có những lúc nghe tiếng mấy con chim ríu rít trên cây, quán cà phê bên cạnh chưa mở cửa nên không mùi khói thuốc hay tí tiếng nhạc nào, đến mức mình thấy lúc đó là dành cho riêng bản thân, như thể cả thành phố chưa kịp thức dậy. Đây không phải góc check-in hot hay cảnh đẹp được Instagram ưu ái, nhưng với mình, nó là nơi để ngừng lại, thở, và đơn giản là ở bên mình theo cách trọn vẹn nhất.