Hôm đó tôi ngồi ở một quán cà phê nhỏ nằm trên góc phố. Không phải quán nào nổi tiếng, cũng không có decor hay ho, chỉ là một cái bàn gỗ cũ, ghế tre, và một ông chủ quán chuyên tập trung vào việc pha cà phê.
Khách khá đông vào giờ sáng. Có cặp vợ chồng ở tuổi xưa nay còn khoá tay nhau, có chị văn phòng mặc vest ngồi một mình, đôi bạn trẻ cười chúng chỉ như không ai khác trong thế gian. Ông bà bán bánh mì ở cửa hàng bên cạnh đến mua cà phê mang về.
Tôi nhìn thấy một thằng bé tay cầm mẻo lạ, chân cẩm thả xuống từ ghế cao. Nó cười với cô pha chế. Rồi có bà ngoại dắt nó khỏi quán. Cảnh tượng nhỏ xíu nhưng sao mà bình yên. Đó là lúc tôi nhận ra, chuyến đi không cần phải hoành tráng hay kịp kịp. Dừng lại ở một quán cà phê, nhìn con người sống thật, nghe tiếng cười thật, cảm nhận những chuyện nhỏ xíu trong đời thường của người khác – đó cũng là khám phá. Chuyến đi của tôi hôm đó bắt đầu và kết thúc ở bàn cà phê đó, nhưng tôi cảm thấy đầy đủ rồi.