Buổi tối lang thang ở Hà Giang không có kế hoạch gì cả

B
binhminhvuong·01:01:17 9/4/2026

Hôm đó xuống đến Đồng Văn muộn hơn dự tính, trời vừa sập tối. Mấy cái quán ven đường thị trấn đã kéo bạt gần hết, chỉ còn lác đác ánh đèn vàng hắt ra từ mấy nhà dân.

Thay vì mở điện thoại tìm quán, tôi cứ đi. Đường ở đây nhỏ, uốn quanh, không có vỉa hè rõ ràng. Mấy đứa trẻ ngồi trước cửa nhìn theo. Một bà già đang nhóm bếp than, khói bay sang phía tôi, ngửi có mùi gì đó giống thịt nướng nhưng không chắc.

Cuối cùng tìm được một cái quán còn mở, bàn nhựa, ghế thấp, chỉ còn cháo và bánh mì trứng. Tôi gọi cả hai vì không biết cái nào còn. Bà chủ không hỏi thêm gì, quay vào bếp, khoảng mười lăm phút sau mang ra. Cháo loãng, không phải loại cầu kỳ, nhưng nóng và đủ mặn. Bánh mì trứng thì chiên dầu nhiều quá, nhưng thôi. Ngồi đó khoảng hơn nửa tiếng. Không có wifi để check. Không có nhạc. Chỉ nghe tiếng xe máy thỉnh thoảng đi qua và tiếng bà chủ nói chuyện điện thoại trong bếp bằng tiếng mình không hiểu. Kiểu buổi tối này không có gì để kể lại cho hay, nhưng lại là mấy tiếng hiếm hoi trong chuyến đi mà đầu óc thực sự không nghĩ đến gì. Cũng lạ.

Bình luận (5)

m

maihuu10

5 ngày trước
Ôi hay quá, mình cũng thích kiểu đi như vậy, không lo toan gì hết lại phát hiện được những chỗ hay ho
q

quoc-phung14

6 ngày trước
Hay quá, mình cũng thích kiểu đi như vậy hơn. Lần trước ở Hà Giang cũng lạc lối mà phát hiện được mấy quán ăn ngon lắm.
h

hongha42

6 ngày trước
Kiểu đi này mới thật ra, có kế hoạch quá lại mất cái hay.
k

kydngo0002

6 ngày trước
Đúng luôn, đi theo cảm giác mà khám phá mới thấy thú vị. Mình cũng thích kiểu không ràng buộc này.
c

cat_phung0116

6 ngày trước
Đúng luôn, cứ để mọi thứ tự nhiên thì cảm giác mới thú vị. Mình cũng thích kiểu đi không ràng buộc thế này.